Rss Feed

Menu

Xây dựng phong cách người CAND bản lĩnh
Bông Hồng Xanh
40 năm
tap chi

Thống kê

  • Đang truy cập: 38
  • Khách viếng thăm: 36
  • Máy chủ tìm kiếm: 2
  • Hôm nay: 3197
  • Tháng hiện tại: 102403
  • Tổng lượt truy cập: 1749908

Xuân của nghề giáo

Đăng lúc: Chủ nhật - 15/01/2017 09:12 - Người đăng bài viết: Tạp Chí
       Mùa xuân – mùa của niềm hy vọng, khao khát và ước mơ, mùa của những lộc non xanh biếc, mùa mà những điều ước sẽ dễ thành hiện thực. Không khí mùa xuân làm con người hòa đồng, dễ chịu hơn và lòng người cũng vị tha hơn. Cảm xúc lâng lâng khi đón nhận không khí mùa xuân, mong lắm những ngày nắng đẹp sau một mùa đông dài ảm đạm, chờ đợi xuân tới cùng bao điều tốt đẹp, tất cả sẽ nở bừng rạng rỡ cùng nhiều nụ hoa căng tràn sức sống và hứa hẹn sẽ có những sắc màu, hương thơm, điểm tô thêm cho mùa xuân chiếc áo lộng lẫy, xinh tươi. Nhắc tới mùa xuân, người ta liên tưởng đến màu xanh tràn đầy sức sống của cỏ cây hoa lá, và nhận thức thêm một điều rằng ta đã thêm một mùa xuân nữa trong cuộc đời. Người ta tìm đến mùa xuân như để kiếm tìm những niềm rung cảm mới, để được thả hồn vào trong cái hơi thở dịu ngọt của đất trời, để được hòa nhịp đập trái tim vào miền sức sống căng đầy và êm dịu. 
       Tôi đưa chân mình đi theo từng nhịp nhạc giữa đường phố Sài Gòn. Cái nắng vàng nhẹ nhàng phảng phất hơi thở của mùa xuân phương Nam như dội vào lòng người những xúc cảm bình yên đến lạ. Từ cảm xúc về mùa xuân, nghĩ về nghề dạy học lại thấy hạnh phúc và cao quý thay cho con đường mà mình đã chọn.
       Sự nghiệp giáo dục, nghề dạy học cũng như mùa xuân ấy, mang cả màu xanh của hi vọng, ước mơ và những tri thức tới cho cho bao thế hệ. Gắn với nghề dạy học, mỗi thầy cô giáo, mỗi giảng viên cũng đang tự dệt nên những mùa xuân cho các thế hệ học trò, để các em biết sống yêu thương, biết ứng xử, đặt tương lai làm đích hướng tới cho mình và không bao giờ hết nguôi niềm tin vào những cố gắng của bản thân… Để có được những mùa xuân như thế là cả một quá trình của mỗi người thầy, người cô với bao hi sinh lặng thầm, cao cả. Những trăn trở, nghĩ suy, những tìm tòi không mệt mỏi, cả những giọt nước mắt của thầy và trò chính là viên gạch hồng xây đắp nên mùa xuân của tương lai và thành công mới… Tri thức luôn là những điều mới mẻ, cần được khám phá, như mùa xuân kia chẳng bao giờ có thể cũ đi. Chinh phục những đỉnh cao tri thức cũng có nghĩa là các em tìm thấy mùa xuân tương lai cho mình. Vun xới cho “cây đời mãi mãi xanh tươi”, bên cạnh sự dạy dỗ của các thầy cô chính là sự cố gắng, bao công sức, ý chí nghị lực và khát khao vươn tới của các em.
       Tết đến xuân về cũng là thời gian mà con người ta mong đến ngày đoàn tụ. Cuộc đời con người sẽ có những khi rời xa quê hương để kiếm tìm những chân trời mới, những vùng đất mới, để đeo đuổi và thực hiện ước mơ, hoài bão của đời mình. Tôi nhớ đến các em – những người ngày ngày tôi gọi là “đồng chí” – những cô cậu sinh viên đang khoác trên mình màu xanh cảnh phục, từ những miền quê khác nhau, đặt chân đến mảnh đất Sài thành này để học tập, chắc hẳn giờ đây, khi ngắm nhìn sắc xuân tràn về trên mọi nẻo đường, các em cũng đang háo hức được về nhà. Mọi năm, cứ đến độ này, lên lớp là các cô cậu ấy lại lơ đãng mất tập trung, tôi biết rằng trong mỗi tâm hồn ấy là cả một khoảng trời mà các em đang nhớ đến, nơi ấy có gia đình, có tình thân, có bữa cơm ngày Tết, và có cả những điều mà tại đây các em không thể nào có được, không thể nào cảm nhận.
       Tôi nhớ về mình của vài năm về trước, hình như mình cũng vậy, cũng có một thời tâm trí ngã gục trước cái tiết trời lành lạnh và không khí ấm áp, náo nức khi mùa xuân tìm đến. Và đến bây giờ, những xúc cảm ấy vẫn còn vẹn nguyên, vẫn cái háo hức mong chờ được về quê, quây quần với gia đình ngày Tết, được hít không khí trong lành, hơi thở nhẹ nhàng của trời xuân quê hương mình. Nơi ấy, tôi cảm thấy mình bình yên hơn chốn Sài Gòn này – nhộn nhịp và ít có ai dành những khoảng thời gian ý nghĩa để bên nhau.
       Mọi người thường hay ví người thầy giáo như người lái đò chở khách sang sông. Khách lên bờ có mấy ai ngoảnh lại, chỉ có người lái đò vẫn mãi dõi trông theo. Tôi lại nghĩ khác. Trên bến sông đời, lữ khách có thể chẳng mấy ai nhớ đến người lái đò nhưng trên bến sông tri thức thì con người dễ mấy ai quên, bởi lẽ những tri thức và đạo lí cuộc đời do người thầy giáo mang lại cho học sinh sẽ trở thành hành trang để các em mang theo suốt cả cuộc đời mình.
       Nhìn những người gánh hàng rong bên đường phố cùng dòng người chộn rộn. Cuộc sống chật vật, khó khăn là thế, nhưng trong thâm tâm họ vẫn muốn có được một cái Tết sum vầy, đoàn viên bên gia đình, người thân. Tôi nghĩ đến cái nghề của mình, dạy học là một nghề lắm gian truân và đôi khi đem lại cho ta sự mệt mỏi. Đôi khi nó còn là một sự chán nản bởi vẫn còn đâu đây những ganh ghét và tị hiềm trong quan hệ đồng nghiệp, vẫn còn đâu đây những học sinh thiếu đi lễ nghi, phép tắc. Nhưng đó chỉ là những nỗi buồn thoáng qua bởi quanh chúng ta có rất nhiều những bạn bè tốt, nhiều sự tin yêu, kính trọng của các thế hệ học trò.
       Tôi có thể bắt gặp học trò của mình ở khắp nơi, chốn công cộng, trong đám đông hay chỉ là tình cờ đi trên đường, những ánh mắt sáng lấp lánh, những nụ cười tươi, hay đơn giản là tiếng “chào thầy ạ!”. Tất cả điều dung dị ấy luôn khiến tôi tự hào, hạnh phúc, nó tiếp thêm niềm tin yêu, giúp tôi gắn bó với nghề nhà giáo.
       Rảo bước qua bao con phố, nhìn thấy những câu đối, những lời chúc mà người ta treo trên đường, tôi chợt nhớ trong nhà trường cũng có mấy chữ tưởng chừng như khẩu hiệu "Kỉ cương, tình thương, trách nhiệm", lại là phương châm về đạo đức, chức nghiệp, phẩm giá mà bao thế hệ nhà giáo Trường Đại học CSND thay nhau giữ gìn, rồi khẽ mỉm cười vì cái danh xưng mà học trò dành cho: "Người thầy không giấy mực", không đứng bục giảng, hội trường, mà chỉ có những ngày đứng lớp với nắng gió thao trường.
       Không ít người trong chúng ta đã có nhiều năm gắn bó với ngành giáo dục và chắc hẳn sẽ có đôi lúc chưa hài lòng với sự đãi ngộ của xã hội dành cho người thầy, hoặc chịu tác động của hoàn cảnh sống, hoặc cảm thấy thất vọng do công việc hay quan hệ giữa thầy trò, đồng nghiệp, hoặc đôi lúc nhọc nhằn buồn bực vì học sinh học kém, chưa ngoan… nhưng bằng tình yêu nghề, chúng ta vẫn vượt qua và vẫn luôn cảm nhận hạnh phúc lớn lao khi nghĩ đến điều "Vì đàn em với tương lai". Người xưa có câu "Thập niên chi kế mạc như thụ mộc, Bách niên chi kế mạc như thụ nhân" (Kế mười năm không gì bằng trồng cây, kế trăm năm không gì bằng trồng người) để nói lên quan tâm, đầu tư cho giáo dục là đầu tư hôm nay để hướng tới tương lai. Ươm mầm và đào tạo cho xã hội những con người hữu ích đó luôn là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của người dạy học mọi thời đại.
      Và một mùa xuân mới lại đến, một sự nghiệp trồng người mới lại bắt đầu. Xuân đất trời, xuân hạnh phúc, xuân trí tuệ, xuân tuổi trẻ, xuân của niềm tin và khát vọng..., tất cả những xuân ấy đều tìm thấy trong nghề dạy học cao quý. Nhìn lại những thế hệ sinh viên cảnh sát mình đã đào tạo, các em nay đã ra trường, trở thành những con người có trách nhiệm đối với bản thân và xã hội, tôi lại thêm tự hào, thêm phần hạnh phúc vì những mùa xuân ấy. 
       Mùa xuân bao yêu thương và rộng mở, xin chúc cho đại gia đình và mọi người, mọi nhà sức khỏe, bình an và thân tâm luôn an lạc.
Tác giả bài viết: Trần Xuân Dũng
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc