Rss Feed

Menu

Xây dựng phong cách người CAND bản lĩnh
Bông Hồng Xanh
tap chi

Thống kê

  • Đang truy cập: 27
  • Hôm nay: 6871
  • Tháng hiện tại: 121987
  • Tổng lượt truy cập: 2096597

Giấc mơ thanh xuân

Đăng lúc: Chủ nhật - 27/11/2016 06:39 - Người đăng bài viết: Tạp Chí
       “Ký ức cũng là một thứ hạnh phúc và một người sống có ký ức thì đó có thể xem là một người hạnh phúc”…
       Thời gian đã trôi qua lâu vậy rồi. Tôi ngơ ngác nhìn quanh những dãy hội trường thân thuộc, dù cho nhắm mắt cũng có thể nói chính xác vị trí từng hội trường ở đâu… Tôi bất chấp trái tim đang đập rộn, bước vào một trong số rất nhiều hội trường ở đây, khung cảnh vẫn vậy - vẫn bàn - vẫn ghế - vẫn phấn trắng, bảng đen, con nhỏ mỉm cười nhưng nụ cười chợt nhoẻn đã ngừng lại - tôi thấy hụt hẫng quá… “Ôi, đâu rồi?”
       Hóa ra mọi thứ vẫn ở nơi đây chỉ có điều mọi người đã tung cánh bay khắp mọi phương trời! Chúng tôi - những trái tim đã từng đập nhịp rộn rã trong buổi sáng ấy - sớm tháng 9 - lễ khai giảng đầu tiên của sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc sau 5 năm đã có thể vững chãi đôi chân đến bên cạnh mỗi người dân để cùng ăn cùng ở cùng làm. Ngoảnh lại, cuộc đời như giấc mộng - vui thú và vô định… Năm năm trải qua tưởng chừng như lâu lắm, ấy vậy đến ngày cuối cùng nhìn lại cứ ngỡ như một cái chớp mắt trong đời người.
       Tôi để ký ức mình lang thang quay trở lại những ngày đầu tiên bên cạnh bạn bè, thầy cô - tất cả chỉ như câu chuyện mới hôm qua. Có nỗi nhớ miên man hơn thế. Những ngày sinh hoạt đầu khóa D21S, các bạn học sinh phổ thông vẫn chưa được phát cảnh phục, vẫn sơ mi, quần âu ra sân tập điều lệnh; rồi những cơn mưa rào mùa hè chợt đến, chợt đi để có hôm đang tập hăng say bị gián đoạn quay trở về ký túc xá, mọi người lại quây quần bên nhau chia sẻ cảm xúc lần đầu tiên ở tập thể, 10 người tạo thành một gia đình nhỏ chia buồn vui sẻ ngọt bùi. Những ngày tháng ấy nếu muốn quên tôi cũng không biết khi nào có thể quên được. Rồi đến việc học tập nội quy, bắt đầu tập quen với điều lệnh cũng như sinh hoạt theo tác phong quân ngũ. Từ những ngày đầu lạ lẫm, bạn bè phải nhắc nhở nhau rồi cũng tập thành thói quen để mỗi sáng thức dậy giường chiếu gọn gàng tinh tươm. Những buổi sáng tập trung tập thể dục - tắm mình trong làn sương sớm cùng nhau đi qua bao ngày thành phố gượng mình tỉnh giấc, để rồi cũng có hôm chờ mong trời mưa để được xả hơi một bữa… Tất cả những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên trong mỗi tâm hồn này.Tôi vẫn nhớ những hôm học tập trên hội trường, những buổi thảo luận thuyết trình sôi nổi, có những phần tranh luận nảy lửa đôi khi dẫn đến hờn giận chỉ để tìm ra con đường chân lý. Có những mùa thi rủ nhau thức khuya để dùi mài, rủ nhau lên hội trường, lên thư viện, cùng chia sẻ không gian tri thức để mai trong phòng thi chiến thắng đề bài, xin giấy của giám thị đến mỏi tay…
       Có những hội thao mà cả khóa cùng ra hò reo cổ vũ cho đội tuyển khóa D21S, có những giải bóng đá nữ mà khán giả ra cổ vũ còn kiêm luôn cả huấn luyện viên, liên tục chỉ đạo rằng phải chơi một cách có chiến thuật.Ai ai cũng cố gắng tuy nghiệp dư một hôm nhưng cũng nghiệp dư một cách chuyên nghiệp nhất, chỉ mong mang vinh quang lại cho khóa, mang giải thưởng về làm đầy thêm kho chiến lợi phẩm của khóa D21S. Đó quả là cảm giác thể thao tuyệt đỉnh nhất mà tôi được cảm nhận, hơn cả những giải đấu đỉnh cao tranh cúp C1 hay Champion League của nước ngoài.
       Hay có những lần tập văn nghệ mà không ai nói một lời cũng đồng tâm cố gắng, chỉ mong khóa mình sẽ được xướng tên cho giải thưởng danh dự nhất. Còn nhớ hội diễn văn nghệ những năm nhất, năm hai, Khóa tôi kém may mắn chỉ đạt giải Khuyến khích, để năm nào đi liên hoan sau hội diễn ai cũng buồn, cũng tiếc hùi hụi vì phải chăng mình đã không cố gắng hết mình, rồi lại tự động viên lẫn nhau vào cơ hội năm sau. Đến năm thứ ba thì Giải Nhất đã đến tay với tác phẩm múa xuất sắc nhất do cả khóa đồng tâm dàn dựng, vui và hạnh phúc nhưng vẫn chưa hoàn toàn ưng ý vì còn mơ đến Giải Nhất toàn đoàn. Ấy rồi đến năm thứ tư, ai cũng tự hứa với mình không được bỏ qua cơ hội lần cuối cùng này. Tôi còn nhớ mình đã nhảy cẫng lên hét vang D21S khi MC vừa thông báo là D21S đạt được Giải Nhất toàn đoàn cùng với Giải Nhất tiết mục đơn ca xuất sắc nhất. Cả khóa chúng tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc, sung sướng. Trong cuộc đời, ai cũng mong chiến thắng nhưng chiến thắng nào rạng rỡ hơn thế, kiêu hãnh hơn thế khi cả khóa gần 500 người cùng chung nhịp đập con tim để rồi chỉ cần nhắc đến D21S lên nhận giải là từ khắp mọi phía của khán đài những người con D21S cùng ùa lên chạm vào Giải Nhất trong mơ ấy. Cảm xúc tuyệt vời này tôi giữ mãi trong lòng để mỗi lần nhớ lại, tim vẫn đập rộn ràng và tinh thần vui vẻ lạ thường.
       Khóa của chúng tôi được học tập trong giai đoạn Nhà trường đang xây dựng và dần chuyển qua giảng dạy ở cơ sở mới, nên ký ức có phần dồi dào hơn các khóa khác. Những chiều mưa Thủ Đức, những ngày nắng Quận 7 đầy ắp trong nỗi nhớ. Nhớ những ngày đầu tiên chuyển qua cơ sở mới, cả khóa râm ran về câu chuyện cuộc sống mới đầy tiện nghi, có thang máy, có giường rộng. Tôi vẫn nhớ hoài những ngày đầu tiên ấy, nắm tay cô bạn thân đi khám phá thành phố mà về cười ngẩn ngơ sao hai đứa lúa thế?!
       Ký ức như lớp bụi thời gian nhiệm màu chỉ cần thổi nhẹ là bao ký ức xa xưa cứ thế tràn về khiến người ta nghẹt thở.Tôi nhớ những buổi lễ long trọng mà thanh xuân bao lần vinh dự được tham gia. Tôi nhớ buổi lễ kết nạp Đảng của tuổi 20 - “Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ/ Mặt trời chân lý chói qua tim”. Tôi vẫn nhớ trái tim xúc động khi cùng với các đồng chí, bè bạn tuyên thệ trước lá cờ Tổ quốc, lá cờ Đảng. Tôi nhớ tổng kết năm nào tôi cùng bạn bè được vinh dự bước lên bục nhận giấy khen Học viên Giỏi - thành quả mơ ước sau một năm dài phấn đấu. Tôi nhớ những buổi chào cờ sơ kết thi đua, chờ nghe Thầy đọc tên những bạn có thành tích xuất sắc rồi vỗ tay biểu dương vang khắp sân chào cờ. Tôi nhớ buổi lễ bế giảng long trọng và đáng chờ đợi nhất sau năm năm học dài. Trong buổi lễ, có mặt đông đủ quý thầy cô gắn bó với chúng tôi trong khóa học dài, có cô chủ nhiệm, Thầy Hiệu trưởng, có cả Thầy Thứ trưởng đại diện lãnh đạo Bộ đến chúc mừng những chiến sỹ cảnh sát trẻ đã dũng cảm vượt qua chặng đường đầu tiên đầy hiển hách, để rồi mai đây những trái tim đang đập rộn những nhịp thanh xuân ấy sẽ đi khắp mọi nẻo đường Tổ quốc “Gác cho dân vui chơi/ Thức cho dân ngủ ngon”. Tôi nhớ cảm xúc bồi hồi khi cả khóa một lần nữa ngồi lại bên nhau bịn rịn, nghe Thầy Hiệu trưởng tổng kết quá trình năm năm học của gần 500 học viên, quá trình ấy dẫu vẫn còn những lần sai sót, những lỗi lầm là khó tránh khỏi nhưng cả khóa vẫn luôn bên nhau đoàn kết, và vượt qua kỳ thi tốt nghiệp một cách xuất sắc với kết quả học viên giỏi toàn khóa cũng như các tỷ lệ khá giỏi cao hơn các năm trước. Tôi nhớ như in khoảnh khắc quý giá được đứng trên bục nhận hàm đại diện, được Thầy Hiệu trưởng gắn lên vai hàm thiếu úy một sao vàng lấp lánh, được Thầy Thứ trưởng lên bắt tay chúc mừng. Tôi nghe tiếng hô của Thầy dẫn chương trình: “Các đồng chí ngồi dưới khán đài tự trao hàm cho nhau!” Đó là khoảnh khắc cả hội trường như bùng nổ, bởi niềm vui từ lâu đã nở hoa nơi đây rồi.Đó sẽ luôn là ký ức vàng cùng tôi song hành trên những chặng đường phía trước, dẫu là khó khăn nhất.
       Thời gian quả là một định lượng khắt khe, mới ngày nào đều đã trôi xa để lại ký ức.Tôi lại thấy mình được nhận công tác, phân công ở một vai trò mới - người giảng viên tập sự.Trước đây, khi còn là sinh viên trong lòng luôn thầm ngưỡng mộ và đầy kính trọng đối với thầy cô giáo. Và đâu ngờ rằng giờ đây mình được phân công để đảm nhận vai trò lớn lao ấy - một người thầy! Tôi tự nhủ mình phải cố gắng rất nhiều để xứng đáng với kỳ vọng của thầy cô, của gia đình và xứng đáng với màu áo xanh tôi đã khoác lên mình. Chẳng bao thời gian nữa, ngày kỷ niệm được kỳ vọng nhất trong năm sẽ đến - Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, em kính chúc quý thầy cô dồi dào sức khỏe, luôn vững vàng chèo lái con thuyền tri thức cập bến tương lai.
       “Trăm năm bia đá thì mòn
       Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền”.
            (Nghề giáo vinh quang - Hồ Như)
       Có ai hỏi hạnh phúc là gì?Tôi nghĩ để trả lời trọn vẹn hạnh phúc là gì có vẻ rất khó nhưng tôi tin khẳng định này chắc chắn đã nói được một phần hạnh phúc là gì. Rằng: “Ký ức cũng là một thứ hạnh phúc và một người sống có ký ức thì đó có thể xem là một người hạnh phúc”. Ký ức của tôi đã sống ở đây, nơi mái trường Đại học đào tạo ra những người chiến sỹ áo xanh sống có niềm tin có lý tưởng, những người con của Tổ quốc luôn nguyện hết lòng bảo vệ Tổ quốc và ký ức đó sẽ luôn sống mãi nơi đây. Chúc cho những người con khóa D21S sẽ luôn “chân cứng đá mềm” mang ánh sáng của Đảng, của Chính Phủ đi khắp muôn nơi xây đất nước ta ngày càng giàu đẹp.
       …Ôi, đó có phải là một giấc mơ thanh xuân không? Tôi đang nghe thấy con bạn giường bên cạnh reo lớn: “Trời mưa rồi nha các chị em! Sáng nay không phải tập thể dục đâu à!”… Cảm xúc thật là biết đùa người ta.Tôi đã có một giấc mơ thật đẹp, thật tuyệt vời. Mới đó trong giấc mơ cứ ngỡ đã phải nói bao lời chia tay, cứ ngỡ,…Thế là mọi người vẫn ở đây bên nhau. Tôi vui mừng quá! Tôi đã đón chào một buổi sáng đầu thu của năm học thứ năm với bao cảm xúc và tôi sẽ tiếp tục phấn đấu để biến ước mơ ấy trở thành hiện thực. Bạn tôi ơi hãy trân trọng phút giây hiện tại nhé! Còn tôi, tôi sẽ kể giấc mơ thanh xuân của mình cho các bạn bè, các đồng chí, đồng đội bên tôi để chúng tôi sẽ trải nghiệm những tháng ngày bên nhau thật nhiều kỷ niệm hơn bao giờ hết. Tôi hy vọng giấc mơ thanh xuân ấy có thể chắp cánh cho những ước mơ bay xa thật xa, vun đắp cho tình bạn tươi đẹp đọng mãi trong ký ức những trái tim nhiệt huyết mang trong tâm những hoài bão lớn bảo vệ nước nhà.
Tác giả bài viết: Ngô Thị Thùy Trang
Nguồn tin: Bài viết đã đượcc đăng tải trên Tạp chí KHGD CSND số chuyên đề chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc