Rss Feed

Thầy cô giáo – Những bước chân lặng lẽ theo thời gian

Đăng lúc: Thứ ba - 25/12/2018 08:04 - Người đăng bài viết: Tạp Chí
         Tiết trời Sài gòn se lạnh những ngày cuối thu, dòng người cứ lặng lẽ trôi, thời gian dường như chậm lại phía sau những đổi thay để nhìn lại một thời đã qua. Ngoài trời mưa rơi lất phất, ngồi trong góc khuất bên cạnh chiếc cửa kính sát đất của quán cà phê nhỏ, chúng tôi bất giác nghe từng câu hát: “Người thầy... vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Từng ngày. giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy. Để em đến bên bờ ước mơ.”. Dù sát bên tai là chiếc headphone đang vang lên từng giai điệu, ca từ nhẹ nhàng, tha thiết của bài hát Người Thầy do nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy sáng tác nhưng sao chúng tôi cứ cảm thấy như đó là tiếng hát vọng về từ một nơi nào xa lắm vậy, cảm thấy có một chút nhớ nhung, một chút bồi hồi mỗi khi nghe bài hát này đã đưa chúng tôi về với những ký ức xa xưa.
          Những ký ức lại ùa về mỗi khi ngày 20/11 đến gần, là ngày mà mỗi năm chỉ có một lần để nhắc nhở học trò nhớ về những người thầy cô của mình - ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngoài trời, từng giọt mưa vẫn tí tách rơi nhưng cũng không ngăn lại được bước chân của các cô cậu học trò đi đến trường. Từ các em nhỏ hồn nhiên trong những bộ quần áo đẹp cho đến các cô học sinh cấp ba nổi bật trong chiếc áo dài thướt tha và các cậu trai trong bộ đồng phục phẳng phiu. Người nào cũng chuẩn bị cho mình một món quà lớn, nhỏ khác nhau, người nào cũng nở trên môi nụ cười rạng rỡ như những bông hoa vừa chớm nở trong cái lạnh của cơn mưa phùn ngoài kia, với bao ký ức trôi qua và chúng tôi bỗng nhớ trong tiết trời se lạnh đó là những lời nói dịu dàng, những lời căn dặn bằng cả hy vọng của Thầy cô, cả những lời răn đe nghiêm khắc mỗi khi chúng tôi cùng các bạn mắc lỗi. Thầy cô - những người đồng hành cùng chúng ta trong suốt một quãng đời học sinh, là những người luôn dành hết tình yêu thương, hết lòng dìu dắt, mang đến cho chúng ta những nguồn kiến thức vô tận với bao điều của thế giới bao la kia. Thầy cô, cũng là người phải chịu đựng biết bao nhiêu trò đùa tai quái của tuổi học trò khiến mình phải bực tức, nhưng chúng tôi biết, tình yêu thương của thầy cô đối với từng học trò yêu dấu của mình sẽ chẳng bao giờ vơi đi cả, bởi đó không chỉ đơn thuần là trách nhiệm mà còn cả những suy nghĩ sâu lắng mà thầy cô muốn truyền đạt lại cho những học trò của mình thông qua những tiết học, bài giảng đầy bổ ích.
          Từ những ngày đầu cắp sách đến trường, chúng tôi đã được thầy cô tập cho sự tự định hướng cuộc sống sau này với những hoài bão đẹp đẽ trong tương lai, những thành công trong sự nghiệp, trong cuộc sống. Có thể nói, thầy cô giống như những “họa sĩ” tài năng vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp trong tâm hồn của mỗi học sinh bằng tất cả tấm lòng. Những điều hay lẽ phải luôn được trau chuốt vào trong bức tranh tâm hồn của chúng tôi. Trước đây có lúc chúng tôi thấy thầy cô quả thật có chút hơi “phiền” khi cứ bắt chúng tôi rèn chữ viết mỗi ngày, đôi khi chúng tôi lại nghĩ rằng miễn viết chữ được, người khác đọc được là tốt rồi, đòi hỏi gì phải viết chữ đẹp; nhưng thực sự đến bây giờ thì chúng tôi mới hiểu hết sự ân cần, quan tâm của thầy cô, đó là những lần được thầy cô cầm tay dạy viết hay những lần được thầy cô chỉnh lại lỗi sai trong cách viết chữ, đấy không đơn thuần chỉ là dạy chúng tôi biết viết mà là đang uốn nắn tính cách, dạy cho chúng tôi biết kiên nhẫn hơn, chúng tôi luôn ghi nhớ câu nói thầy cô mỗi khi tập cho chúng tôi viết: “Nét chữ tính người”. Có kiên trì, khổ luyện thì mới biết được thành quả mình đạt được hôm nay là bao cố gắng và càng quý trọng hơn Thầy cô luôn dành cả tấm lòng bao dung cho học sinh, sẵn sàng thức cả đêm để soạn giáo án thật tốt, lựa chọn những phương pháp giảng thật dễ hiểu, sẵn sàng bỏ qua giấc ngủ trưa quý báu để có thêm thời gian chấm bài, chỉnh sửa từng lỗi nhỏ cho học sinh cũng chỉ mong học sinh sẽ rút kinh nghiệm và làm tốt hơn. Thế đấy, thầy cô những người đã dành cả cuộc đời để ân cần, dạy dỗ từng học sinh, dẫn dắt học sinh từng bước đi qua con đường chông gai phía trước. Thầy cô, là những “người lái đò” luôn làm tốt sứ mệnh, giữ cho con đò vững chắc, đưa những học trò cập bến thành công. Khi một năm học kết thúc, là một chuyến đò cập bến và trong những chuyến đò ấy, đã có biết bao điều thú vị mà những “người lái đò” kia đã dạy cho chúng tôi biết: Cuộc sống tuy có muôn vàn khó khăn, thử thách nhưng cũng có rất nhiều điều bất ngờ, thú vị, chỉ cần chúng ta biết quyết tâm vượt qua, sẽ đến lúc chúng ta nhận được sự đáp trả xứng đáng cho công lao của mình. “Những chuyến đò” luôn được người thầy cô chèo lái đưa chúng tôi vượt qua những khó khăn để rồi khi chuyến đò cập bến trong niềm vui sướng không chỉ riêng học sinh chúng tôi mà còn có cả thầy cô. Thời gian trôi qua cũng là lúc chúng tôi phải chia xa thầy cô, mỗi người mỗi hướng, một cuộc sống riêng và những chuyến đò vẫn cứ luôn được những “người chèo đò” tiếp tục trong sứ mệnh cao cả, sự nghiệp trồng người. Có lẽ, chẳng ai có thể hiểu được sự hy sinh thầm lặng mà thầy cô đã dành cả tuổi thanh xuân, cả cuộc đời để cống hiến, trong tim của những “người lái đò” chỉ có một mong ước đó chính là được dạy dỗ và nhìn thấy sự trưởng thành từng ngày của học trò và cũng chính thầy cô cũng là những người đã dùng hết tất cả hy vọng, tấm lòng truyền niềm tin và nghị lực để chúng tôi có thể vững vàng bước đi trên con đường thành công vốn không bao giờ bằng phẳng.
          Trong dòng ký ức đó, chúng tôi bỗng nhớ lại, có lần đã từng hốt hoảng, lòng quặn thắt khi chứng kiến cô giáo chủ nhiệm mình năm lớp 6 bật khóc trước cả lớp khi hai bạn nam lớp tôi mắc lỗi lớn. Nhưng kể từ sau đó, chúng tôi thấy cô không một lần nào rơi nước mắt nữa. Phải chăng sau lần yếu đuối ấy, cô đã không cho phép mình được khóc nữa mà phải luôn cứng rắn để dạy bảo học trò của mình. Tất cả những gì nhỏ nhặt nhất đến cả những thứ cao cả nhất, chúng tôi đều khắc cốt ghi tâm. Bởi vì đó là cả một tình thương mênh mông không kém gì biển cả rộng lớn mà thầy cô dành cho chúng tôi.
Tác giả bài viết: Nguyễn Chí Thành – Đặng Thanh Việt
Nguồn tin: *Bài viết đã được đăng tải trên Tạp chí KHGD CSND số 109 tháng 11/2018
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 

Văn bản mới

Số: Số 3304/LĐTBXH-BGĐ
Tên: (V/v hướng dẫn triển khai Tháng hành động vì bình đẳng giới và phòng, chống bạo lực trên cơ sở giới năm 2019)

Ngày BH: (06/08/2019)

Số: Kế hoạch Bộ Y tế
Tên: (Tổ chức Tháng Hành động quốc gia phòng, chống HIV/AIDS năm 2019 (kèm theo Công văn số 5930/BYT-UBQG50))

Ngày BH: (08/10/2019)

Số: 08/CT-BYT
Tên: (Chỉ thị về giảm thiểu chất thải nhựa trong ngành Y tế)

Ngày BH: (29/07/2019)

Số: 582/QĐ-TTg
Tên: (Về việc phê duyệt Đề án tăng cường kiểm soát ô nhiễm môi trường do sử dụng túi ni lông khó phân hủy trong sinh hoạt đến năm 2020)

Ngày BH: (11/04/2013)

Số: 01/QĐ-BCĐTW
Tên: (QUYẾT ĐỊNH VỀ VIỆC BAN HÀNH PHƯƠNG ÁN TỔNG ĐIỀU TRA DÂN SỐ VÀ NHÀ Ở NĂM 2019)

Ngày BH: (15/08/2018)

Số: 772/QĐ-TTg
Tên: (QUYẾT ĐỊNH VỀ TỔ CHỨC TỔNG ĐIỀU TRA DÂN SỐ VÀ NHÀ Ở NĂM 2019)

Ngày BH: (26/06/2018)

Số: 491/QĐ-TTg
Tên: (Quyết định phê duyệt điều chỉnh chiến lược quốc gia về quản lý tổng hợp chất răn đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2050)

Ngày BH: (07/05/2018)

Số: 1250/QĐ-TTg
Tên: (Quyết định phê duyệt chiến lược quốc gia về đa dạng sinh học đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030)

Ngày BH: (31/07/2013)

Số: 582/QĐ-TTg
Tên: (Quyết định về việc phê duyệt đề án tăng cường kiểm soát ô nhiễm môi trường do sử dụng túi ni lông khó phân hủy trong sinh hoạt đến năm 2020)

Ngày BH: (11/04/2013)

Số: 25/CT-TTg
Tên: (CHỈ THỊ VỀ MỘT SỐ NHIỆM VỤ, GIẢI PHÁP CẤP BÁCH VỀ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG)

Ngày BH: (31/08/2016)