Rss Feed

Menu

Xây dựng phong cách người CAND bản lĩnh
Bông Hồng Xanh
tap chi

Thống kê

  • Đang truy cập: 36
  • Khách viếng thăm: 35
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 7975
  • Tháng hiện tại: 116951
  • Tổng lượt truy cập: 2091561

Bồi dưỡng kiến thức thực tiễn cho huấn luyện viên trẻ ở Bộ môn Quân sự vũ thuật, thể dục thể thao Trường Đại học Cảnh sát nhân dân

Đăng lúc: Thứ hai - 22/08/2016 22:14 - Người đăng bài viết: Tạp Chí
       Bồi dưỡng kiến thức thực tiễn cho huấn luyện viên, trong đó có huấn luyện viên trẻ ở Bộ môn Quân sự vũ thuật, thể dục thể thao (QSVT, TDTT) Trường Đại học Cảnh sát nhân dân (CSND) là nhiệm vụ vừa có ý nghĩa cấp thiết trước mắt, vừa đáp ứng yêu cầu cơ bản lâu dài nhằm nâng cao chất đội ngũ giáo viên Trường Đại học CSND nói chung và huấn luyện viên, huấn luyện viên trẻ QSVT, TDTT nói riêng, đáp ứng yêu cầu nâng cao chất lượng giáo dục đào tạo của Nhà trường trong tình hình hiện nay.
       Do đặc thù của môn học, đa số huấn luyện viên, trong đó huấn luyện viên trẻ ở Bộ môn QSVT, TDTT đã được đào tạo cơ bản tại các học viện, trường đại học trong và ngoài ngành Công an, có trình độ chuyên môn khá, năng động, sáng tạo. Hiện nay, tổng số giảng viên của Bộ môn QSVT, TDTT có 21 đồng chí, về chức danh giảng dạy: Huấn luyện viên cao cấp có 5 đồng chí, chiếm 23,80%; huấn luyện viên chính có 8 đồng chí, chiếm 38,09%; huấn luyện viên có 6 đồng chí, chiếm 28,57%; tập sự có 2 đồng chí, chiếm 9,52%.
       Các giảng viên có chức danh huấn luyện viên tuổi đời còn trẻ (dưới 30 tuổi), chưa trải qua thực tiễn công tác của ngành Công an. Tuy nhiên, do mới bước vào hoạt động sư phạm, giảng dạy môn QSVT, TDTT chưa trải nghiệm trong công tác thực tiễn nên bài giảng thường thiếu tính thực tiễn, nặng về lý luận. Khi giảng dạy, mới chỉ tái hiện lại nội dung bài giảng, chưa vận dụng giải quyết những vấn đề thực tiễn đặt ra, dẫn đến chất lượng giảng dạy chưa cao. Trong khi đó, yêu cầu đặt ra đối với huấn luyện viên và huấn luyện viên trẻ là phải biết kết hợp nhuần nhuyễn giữa kiến thức và kinh nghiệm, lý luận và thực tiễn mới làm cho bài giảng hấp dẫn, tăng tính thuyết phục. Đây cũng là phương châm giáo dục “học đi đôi với hành, lý luận gắn liền với thực tiễn”. Để làm được điều đó, huấn luyện viên trẻ không chỉ cần hiểu biết sâu sắc về lý luận chuyên môn mà còn phải có kiến thức thực tiễn phong phú nhất định.
       Thực tế trong những năm qua, huấn luyện viên trẻ của Bộ môn đã tích cực trau dồi kiến thức thực tiễn, vận dụng khá nhuần nhuyễn kiến thức đó với kinh nghiệm chuyên môn trong giảng dạy QSVT, TDTT đạt chất lượng cao. Tuy nhiên, quá trình vận dụng kiến thức thực tiễn trong thực hiện bài giảng còn có những hạn chế tồn tại sau:
       Thực tiễn công tác Công an đối tượng là con người, đặc điểm của đối tượng đấu tranh là con người mà về “bản chất con người là tổng hòa các quan hệ xã hội”, nên hành vi của đối tượng rất phong phú đa dạng. Trong khi đó, huấn luyện viên trẻ lại thiếu sự trải nghiệm thực tiễn, nhất là thực tiễn công tác Công an trong đấu tranh phòng, chống tội phạm giữ gìn an ninh, trật tự. Do đó, khoa học về con người với tính “riêng biệt của nó” vô cùng phức tạp so với hiểu biết hạn chế của huấn luyện viên trẻ.
       Trong quá trình giảng dạy QSVT, TDTT do phải đảm đương công việc nhiều, hàng năm số giờ giảng theo chức danh, huấn luyện viên trẻ đảm nhiệm đều vượt trên 200% giờ chuẩn, nên chưa giành quỹ thời gian hợp lý để tham gia công tác thực tế, vì vậy, huấn luyện viên trẻ còn hạn chế về kiến thức thực tế, trong đó có thực tế công tác Công an.
Lãnh đạo đơn vị do phải tổ chức giảng dạy với khối lượng công việc lớn, nên chưa giành nhiều thời gian để nghiên cứu tìm tòi, tìm ra các biện pháp và hình thức thích hợp nhằm bồi dưỡng kiến thức thực tế cho huấn luyện viên trẻ. Bên cạnh đó, lãnh đạo Bộ môn còn chưa thường xuyên tổ chức hình thức sinh hoạt chuyên môn để tọa đàm, trao đổi về kiến thức thực tiễn qua đó giúp huấn luyện viên trẻ tích lũy kiến thức thực tế vận dụng vào bài giảng.
       Những mặt hạn chế trên đây bắt nguồn từ một số nguyên nhân sau:
       Bản thân huấn luyện viên trẻ của Bộ môn QSVT, TDTT còn chưa nhận thức sâu sắc về sự cần thiết phải bồi dưỡng kiến thức thực tế và vận dụng vào công tác giảng dạy chuyên môn. Còn coi nhẹ việc gắn kết giữa dạy học môn QSVT, TDTT với thực tiễn công tác đấu tranh phòng chống tội phạm của ngành Công an. Chưa bố trí thời gian khoa học và có biện pháp thích hợp để thu thập, tích lũy kiến thức thực tiễn từ các nguồn thông tin thích hợp.
       Trong những năm qua, lãnh đạo Bộ môn mặc dù đã quan tâm đến việc bồi dưỡng kiến thức thực tế cho huấn luyện viên trẻ, tuy nhiên, hiệu quả còn hạn chế, như còn chưa thực sự chú trọng đến bồi dưỡng kiến thức thực tế cho huấn luyện viên trẻ; chưa có kế hoạch, chưa đặt ra yêu cầu cụ thể cần bồi dưỡng kiến thức thực tế và chưa bố trí hợp lý thời gian để huấn luyện viên trẻ đi công tác thực tế hàng năm theo quy định của Quy chế.
       Lãnh đạo Bộ môn chưa tạo ra các biện pháp và hình thức thích hợp để bồi dưỡng kiến thức thực tế cho huấn luyện viên trẻ. Hiện nay do sự phát triển của công nghệ thông tin, kiến thức thực tiễn đã được tổng kết, hoặc truyền thông đến mọi người rất đa dạng, phong phú và thường xuyên. Trong khi đó, chưa thường xuyên tổ chức hình thức sinh hoạt chuyên môn để tọa đàm, trao đổi về kiến thức thực tiễn đối với huấn luyện viên trẻ.
       Từ thực trạng trên, nhằm bồi dưỡng kiến thức thực tế cho huấn luyện viên trẻ, trong thời gian tới cần thực hiện tốt một số biện pháp sau:
       Một là, nâng cao nhận thức cho huấn luyện viên trẻ về tầm quan trọng của việc bồi dưỡng kiến thức thực tiễn, trong đó coi trọng thực tiễn công tác Công an để vận dụng vào công tác giảng dạy QSVT, TDTT; xác định rõ nội dung cần bồi dưỡng cho huấn luyện viên trẻ nghiên cứu cách lập hồ sơ bài, nghiên cứu tập giảng.
       Hoạt động giảng dạy của huấn luyện viên trẻ luôn gắn liền với hoạt động thực tiễn của xã hội, của công tác Công an và của các Nhà trường. Vì vậy, những nội dung kiến thức thực tiễn cần bồi dưỡng cho huấn luyện viên trẻ bao gồm: Kinh nghiệm giảng dạy gắn lý luận với thực tiễn quản lý, chỉ huy đơn vị, hoạt động công tác Đảng, công tác chính trị, công tác thực tiễn đấu tranh phòng, chống tội phạm của ngành Công an.
       Hai là, kết hợp chặt chẽ các hình thức, biện pháp thích hợp trong việc bồi dưỡng kiến thức thực tiễn cho huấn luyện viên trẻ.
       Kết hợp các hình thức: Bồi dưỡng tại bộ môn, tại Trường, cử đi thực tế ở đơn vị địa phương hoặc qua thảo luận, trao đổi kinh nghiệm giảng dạy giữa các giảng viên, giáo viên trẻ trong và ngoài trường; giao lưu, trao đổi học tập kinh nghiệm với các thế hệ giảng viên có trình độ, kinh nghiệm. Trong đó, hình thức bồi dưỡng tại Trường là hiệu quả nhất để huấn luyện viên trẻ tiếp thu được những kiến thức thực tiễn mang tính thiết thực vận dụng vào giảng dạy chuyên môn QSVT, TDTT.
       Thông qua giao nhiệm vụ giảng dạy, nghiên cứu khoa học, hướng dẫn học viên nghiên cứu, sáng tạo để bồi dưỡng kiến thức thực tiễn cho huấn luyện viên trẻ là những hình thức thiết thực và hiệu quả. Vì vậy, lãnh đạo Bộ môn cần mạnh dạn giao nhiệm vụ và tạo điều kiện thuận lợi để đội ngũ huấn luyện viên trẻ được tham gia đầy đủ các hoạt động sư phạm và nghiên cứu khoa học. Từ đó, mỗi huấn luyện viên trẻ không ngừng tích lũy kiến thức thực tế và kinh nghiệm cho bản thân, nhằm áp dụng trong giảng dạy huấn luyện QSVT, TDTT.
       Ba là, phát huy vai trò của bộ môn, tổ bộ môn trong bồi dưỡng kinh nghiệm giảng dạy cho giảng viên, giáo viên trẻ.
       Bộ môn cần đề ra các chỉ tiêu, biện pháp xây dựng đội ngũ nói chung, bồi dưỡng kinh nghiệm thực tiễn cho giảng viên, giáo viên trẻ nói riêng. Định kỳ tổ chức các lớp tập huấn bồi dưỡng nâng cao trình độ, năng lực sư phạm, đưa hoạt động này thành nền nếp, chế độ thường xuyên. Thường xuyên tổ chức trao đổi kinh nghiệm hoạt động sư phạm trong Bộ môn, làm cho huấn luyện viên, huấn luyện viên trẻ nắm bắt và lĩnh hội các kinh nghiệm thực tiễn để nâng cao chất lượng giảng dạy.
       Đẩy mạnh việc bồi dưỡng thông qua dự giờ, hoạt động bình giảng ở cấp bộ môn, cấp tổ, phát hiện những hạn chế, thiếu sót của giảng viên, giáo viên trẻ, nhất là sự thiếu hụt về kinh nghiệm thực tiễn. Ngoài ra, cần động viên, khích lệ các giảng viên có chức danh khoa học, có kinh nghiệm giảng dạy lâu năm tiến hành nghiên cứu, tổng kết thực tiễn, viết thành tài liệu hoặc lên lớp để giảng viên, giáo viên trẻ học tập và vận dụng.
       Bốn là, luân phiên cử giảng viên, giáo viên trẻ đi thực tế ở các đơn vị địa phương nhằm thu thập kiến thức thực tế của ngành Công an.
       Bộ môn QSVT, TDTT và Nhà trường cần tăng cường cử huấn luyện viên, huấn luyện viên trẻ đi thực tế tại các đơn vị, địa phương để họ tích lũy kinh nghiệm lãnh đạo, chỉ huy, quản lý liên quan đến thực tiễn công tác Công an và vũ khí, trang bị. Có như vậy, bài giảng của huấn luyện viên, huấn luyện viên trẻ mới mang “hơi thở” của thực tiễn sinh động ở đơn vị cơ sở.
       Việc bồi dưỡng kinh nghiệm thực tiễn cho huấn luyện viên, huấn luyện viên trẻ ở Bộ môn QSVT, TDTT Trường Đại học Cảnh sát nhân dân là đòi hỏi tất yếu khách quan. Do đó, cần phải thực hiện một cách đồng bộ các biện pháp trên đây nhằm nâng cao chất lượng giảng dạy QSVT, TDTT tại Trường Đại học Cảnh sát nhân dân trong giai đoạn hiện nay.
Tác giả bài viết: Ngô Minh Thiện – Trường Đại học CSND
Nguồn tin: bài viiết đã được đăng tải trên Tạp chí KHGD CSND số 77 (tháng 6/2016)
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc